Bố tôi là một công nhân xây dựng còn mẹ thì ở nhà làm ruộng. Hai chị em tôi đều học hành tử tế ra trường nhưng công việc vẫn chưa đâu vào đâu cả. Họ hàng hai bên nội ngoại đều làm công nhân và nông dân cả. Nên cũng không thể nhờ cậy được ai cả mà hai chị em tôi phải tự mình vận động. Tôi chạy vạy mãi cũng xin vào làm được một công ty kinh doanh vật liệu xây dựng còn em trai tôi thì vẫn đang thử việc không lương.
Thương bố cả một đời làm việc cơ cực nuôi hai chị em tôi ăn học nên người giờ lại đau yếu bệnh tật nặng. Còn mẹ ốm yếu từ khi sinh em trai tôi nên cứ trái nắng trở trời là đau lưng, đau khớp không đi được. Đồng lương hưu ít ỏi của bố chỉ đủ mua thuốc cho cả hai người. Tôi và em trai cố gằng học hành chăm chỉ mong ra trường xin việc làm tốt đỡ đần bố mẹ. Nhưng thời buổi ngày nay người thì nhiều mà việc thì ít, kinh tế khủng hoảng xin việc rất khó khăn. Sinh viên ra trường thất nghiệp rất nhiều. Có việc làm như tôi là cũng thuộc vào dạng may mắn rồi.

Bố tôi là một công nhân hay đánh bài mậu binh

Ngoài thời gian làm việc ở công ty tôi còn nhận việc làm thêm ở nhà vào ban đêm. Nên cũng có thêm thu nhập đủ trang trải cho tôi và đứa em trai chưa có lương. Tôi cũng tranh thủ học thêm ngoại ngữ để sau này nếu có cơ hội sẽ xin ứng tuyển vào công ty nước ngoài nơi mà môi trường làm việc cũng như thu nhập sẽ tốt hơn. Cơ hội thăng tiến cũng tốt hơn.
Bây giờ tôi chỉ hi vọng em trai tôi sớm được nhận vào làm chính thức. Bố mẹ tôi luôn mạnh khỏe, mọi bệnh tật đều tiêu tan, tiêu biến là tôi hạnh phúc rồi. Đối với tôi mọi khó khăn không là gì cả và tôi biết nó cũng chưa thấm tháp gì so với những khó khăn, vất vả sự hi sinh mà bố mẹ đã dành cho hai chị em tôi.


Trong cuộc sống này tôi nghĩ rằng quan trọng nhất là niềm tin. Và chỉ cần có niềm tin cộng thêm sự cố gắng, chăm chỉ. nỗ lực không ngừng của bản thân thì nhất định chúng ta sẽ thành công. Quan trọng nữa là không bao giờ bỏ cuộc cho dù có khó khăn, vất vả. Phải luôn tin rằng nhất định chúng ta sẽ làm được, chúng ta sẽ đi đến đích cuối cùng.