Ả đã lang thang gần một giờ đồng hồ, điên cuồng cố gắng nghĩ cách để thuyết phục Hoàng  là ả yêu chàng, là ả không bao giờ nói dối gã bất kể Chinh có thuyết phục gã rằng đó là sự thật, thì một phát giác khác cuối cùng đã giáng cho ả một đòn làm ả choáng váng: Hoàng  Trịnh  chưa bao giờ đánh bài ăn tiền thật online với Chinh Linh . Hôn phu của ả ta  tên là Linh ! Mọi người đang chơi một trò đố chữ.
anh lan 22 (266)

‘Tôi không nói đó là lý do duy nhất  anh ta đánh bài lốc,’ Ngọc  cẩn trọng nói. ‘Tôi cho là anh ta có chút tình cảm gì đó với em.’‘Tất nhiên anh ta có,’ San  tức giận đáp lại, quay cuồng với sự bẽ bàng.‘Nó được gọi là sự thương hại !’‘Tôi sẽ đưa em về nhà Lãng .’‘Tôi không thể trở lại!’ ả thét lên.‘Ả Linh ,’ Ngọc  bắt đầu bằng giọng rõ ràng, uy quyền mà thường sẽ áp đảo kẻ nghe. Nó chẳng khiến cho người đàn bà trẻ đang bị tác động mạnh đối diện anh cong người cười hoảng loạn, hai tay ả vòng quanh bụng.

‘Tôi không phải là Chinh Linh !’

Hoàng Trịnh chưa bao giờ đánh bài ăn tiền thật online

Ngọc  nhanh chóng bước lại gần nàng, tự nguyền rủa bản thân đã để cho mánh khóe của ả khiến anh tin ả đủ tỉnh táo để xử lý bất cứ chuyện gì mà anh kể cho nàng.‘Tôi không phải là Chinh Trần ,’ ả nhắc lại, và tiếng cười của ả đột ngột nhường chỗ cho những tiếng thổn thức. ‘Tôi là người đi kèm được trả tiền của ả ta  trong chuyến đi đánh bài nhận card  đó.’ Hai tay ả vẫn vòng quanh bụng, run run và nức nở

anh lan 22 (265)

. ‘Tôi là một ả giáo đáng kính, và anh ta chuẩn bị đánh bài online kiếm tiền với tôi. Bạn bè anh ta sẽ cười anh ta về chuyện đó. Anh ta rủ lòng thương hại đối với một ả giáo đáng kính chưa bao giờ nhìn thấy hắn Linh .’Ngọc  chằm chằm nhìn ả trong cơn choáng váng, nhưng anh tin nàng. ‘Ôi trời,’ anh thì thầm.‘Tôi đã nghĩ tôi là Chinh Linh ,’ ả rên rỉ, hai vai ả bắt đầu rung lên mạnh

Muộn màng, Ngọc  kéo ả vào vòng tay anh và đem lại cho ả sự thoải mái, nhưng anh không đánh bài poker việt nam  phù hợp với hành động. ‘Tôi đã nghĩ như vậy.’ Ả khóc trên ngực anh.

 

‘Tôi đã nghĩ như vậy cho đến khi ả ta  tới ngôi nhà đó hôm nay. Tôi đã nghĩ như vậy, tôi xin thề!’‘Tôi tin em,’ Ngọc  nói, và có chút kinh ngạc vì đúng là anh tin.

‘Ả ta  sẽ không đi đánh bài poker . Ả ta  sẽ tự mình kể hết cho chàng. Chàng… gã đang có chỗ nào để đi cả ,không quần áo, không tiền bạc.’Cố gắng đưa cho ả một điểm sáng nhỏ ngoài những điều đó, anh nói, ‘Ít nhất cha em không chết.’